Đại Chúng số 73 - phát hành ngày 15/5/2001

Duramax

Giới Thiệu
Sách Mới

TRANG THƠ

THƠ HOÀNG DUY

TRÊN TÀU NGOẠN CẢNH - NÚI SÔNG XỨ NGƯỜI

 Đoàn tàu ngoạn cảnh lượn quanh

Theo dòng sông cạn loanh quanh núi đồi

Nhịp cầu nối kết đôi nơi

Đôi bờ hớn hở mỉm cười với nhau

Rừng tre thẳng đứng chung đầu

Thất hiền tưởng nhớ ghi câu tâm tình

Bỗng tàu gia tốc rập rình

Chui vào hầm tối,chuyển mình lao nhanh

Gió lùa qua cửa rầm rầm

Như luồng thác đổ,vực gầm đâu đây!

Thông xanh leo mãi từng mây

Có reo,có gọi người nay hay cùng?

Đá xanh chồng chất lạnh lùng

Chặn dòng sông chảy,ngập ngừng bọt reo

Bên non thưa thớt xóm nghèo

Đào hoa vừa nở,hồng gieo xuống dòng

Thuyền con một chiếc thong dong

Về đâu xin gửi chút lòng bâng quơ

Nhìn xem cảnh lạ nên thơ

Lòng riêng chạnh nhớ, bến bờ Việt Nam

 Làm tại Kyoto tháng 3/26/01

 

THƠ VIỆT HẢI

 GIA LONG DĨ VÃNG

(Gửi Yvonne Le, Orange County)

 Trường xưa áo trắng Gia Long

Chiều giăng nỗi nhớ tựa lòng viễn du,

Phan Thanh Giản cỗng mùa thu

Nghiêng nghiêng bóng xế che dù dáng em,

Chờ em nắng hạ bên thềm,

Chiều loang vết nắng êm đềm có nhau.

Thanh Quan, Xá Lợi năm nào

Bên hè quà vặt hỏi sao chạnh lòng?

Nhìn em thấp thoáng má hồng,

Để anh hôn nhẹ bềnh bồng tóc mây.

Hương xưa nắng hạ hây hây

Gia Long dĩ vãng vui say hẹn hò.

 Làng Tây Hồ, Hạ 2001

 

THƠ DƯ THỊ DIỄM BUỒN

NHỚ

Thơ ngây xỏa mái tóc thề

Thăm em tháng bảy, tôi về mưa ngâu

Gió đêm phảng phất hương cau

Mắt em là ánh tinh cầu lung linh

Thì quê chan chứa tình em

Bờ tre ruộng lúa trăng lên ngập đồng

Bên này lạnh lắm mùa đông

Tuyết rơi trắng xóa cõi lòng xót xa

Buồn ơi trở giấc mơ hoa

Cuối đêm vắng bặt tiếng gà quê hương

 

VƯỜN THƠ XƯỚNG HỌA

Hà Thượng Nhân Chăm Sóc

BÊN TRỜI LẬN ĐẬN

Bài Ba

 Bỗng dưng nhớ Tầm Dương đất Trích

Ông Lạc Thiên họ Bạch thời xưa.

Đêm thu nhân buổi tiễn đưa,

Vi lô xào xạc đôi bờ heo may.

Bỗng dìu dặt thoảng bay theo gió,

Tiếng tỳ bà ai đó vừa buông?

Quanh năm bên chén rượu suông,

Chỉ nghe vượn hú điên cuồng canh thâu.

Người dạo nhạc ở đâu tới đó?

Khách đa tình thật khó làm ngơ.

Lần theo tiếng nhạc bất ngờ,

Giai nhân tháng đợi,năm chờ là đây.

Người dù chẳng hây hây má phấn,

Chẳng xiêu đình, đổ quán như ai.

Thi nhân lụy một chữ tài,

Còn người: hương sắc tàn phai bẽ bàng!

Kẻ hôm trước ngàn vàng khó kiếm,

Miếng cơm rau đắp điếm tuổi già.

Hôm nay với lại hôm qua,

Đổi thay đến thế, ai mà tiên tri?

Người trong tiệc khóc vì oan trái,

Hay khóc vì nông nổi phù du?

Ngàn xưa thăm thẳm mịt mù,

Nỗi lòng theo tiếng gió thu vẫn còn!

 * * *

 Đọc vẫn thấy nỉ non nức nở,

Tưởng lời ai than thở đêm nào.

Tiếng tỳ xé lụa thật sao,

Chẳng nghe, mà cũng nôn nao sững sờ!

Ta từ nhỏ mê thơ,thích nhạc,

Đến bây giờ tuổi tác dù cao.

Si mê vẫn giống thuở nào,

Chút tâm sự ấy biết bao nhiêu người!

Đất Nghệ Tĩnh khắp nơi sỏi đá,

Rừng Thanh Chương hoa lá xác xơ.

Gặp người, người những hững hờ,

Trẻ con còm cõi,ngẩn ngơ,lạnh lùng.

Ta nhìn họ vô cùng thương họ,

Quên hẳn mình cảnh ngộ bi thương.

Giam thân trong bốn bức tường,

Lạ chưa! Lòng những bình thường thản nhiên.

Ôi! Người lính vốn hiền như Phật,

Sống chỉ lo vừa thật vừa thành.

Coi thường cái bã lợi danh,

Hễ ai nhắc đến đấu tranh,lắc đầu.

Người lính ấy ngờ đâu lại lính,

Để đêm nay bên cánh song hờ.

Gió đông từng trận vật vờ,

Thấy mình với lại người thơ đời Đường.

 * * *

 Cùng một lẽ đoạn trường ấy cả,

Trước thì vay nay trả cho nhau.

Thơ ta gởi lại ngàn sau,

Đời như chưa hết niềm đau oán thù.

Khi đọc đến thổi phù khói thuốc,

Nghĩ thương ta gặp bước chông chênh.

Nhìn ra trời đất mông mênh,

Thuở này cũng nỗi buồn tênh thuở nào!

Vì kẻ ấy vì sao chẳng rõ,

Lúc cuối năm vò võ xa nhà.

Cũng mê thơ nhạc như ta,

Rưng rưng thương quá ông Hà Thượng Nhân!

Hỡi người bạn không cần biết mặt,

Cũng không cần là thật hay hư.

Lòng ta dù vẫn riêng tư,

Cảnh ta thì cũng y như cảnh người.

Bạch Cư Dị bên trời lận đận,

Chẳng qua vì cái hận công danh.

Tâm kia để lụy đến hình,

Cổ kim chẳng lọt khỏi vành áo cơm.

* * *

Nay gần gũi cọng rơm cuộng rạ,

Cỏ cây này có lạ gì đâu!

Phong trần làm ráo lệ sầu,

Thôi! Rồi nước chảy qua cầu cũng qua.

Nắng có đốt nhưng hoa vẫn nở,

Sương có gieo,lộc mở cành xuân.

Ta còn bạn hữu quây quần,

Thay ly rượu trắng bằng tuần nước trong.

Còn nguyên vẹn tấm lòng náo nức,

Biết có trăng là thức chờ trăng.

Cùng trăng chẳng được đãi đằng,

Ngoài thềm man mác lòng giăng mắc sầu!

Bạch Cư Dị mày chau,mực cạn,

Khiến hậu sinh vô hạn cảm hoài.

Nòi tình ta vốn cùng loài,

Hỏi ngàn năm tới chờ người giải cho.

Tìm sự thật xin thưa:có dễ?

Nếu như còn thiên vị chủ quan.

Đúng sai nghĩ lại bàng hoàng,

Sử xanh nào thiếu nỗi oan tày trời!

 Hà Thượng Nhân

 

ĐỌC VẦN THƠ CŨ

 Để tưởng nhớ Tạ Ký

 Bâng khuâng đọc lại vần thơ cũ

Ai gửi sầu theo với nước mây

Nước đi ra biển mây về núi

Sầu chẳng theo, "Sầu ở lại" đây

Cuộc rượu ngày xưa bên chợ Đũi

Vui buồn năm đứa gật gù say

Mà say, có lẽ là say thật

Nên để thời cơ vuột khỏi tay

Chung đỉnh đã không nên sự nghiệp

Suy tư hằn mấy nếp cau mày

Gió mưa bốn hướng mờ sông núi

Cánh hộc hồng không rộng lối bay

Ngọn bút đã không xoay vận hội

Văn chương thẹn với núi sông này

Đỏ đen vốn đã người trong cuộc

Canh bạc đời thua nhẵn cả tay

Thơ lại đành ngâm câu ẩm hận

Mềm môi men rượu lại thêm cay

Đảo điên trong cõi trăm năm ấy

Chưa dễ gì ai đã biết ai

Sùi sụt ngoài hiên mưa thổn thức

Vắn dài ta cũng khóc ai đây!

 CUNG DIỄM

 

(*) "Sầu ở lại", thi phẩm của Tạ Ký.

 

BÀI HỌA

Bỗng nhớ tập thơ "Sầu ở lại"

Thời gian như nước bạn như mây

Mây bay tám hướng trời hư ảo

Mà tấc lòng nào gửi lại đây?

Mà nhớ chao ôi là chợ Đũi

Mỗi chiều mỗi uống,mỗi chiều say

Uống say để thấy ta còn đó

Gác nhỏ khuya về lạnh gối tay

Nghe tiếng rao hàng trong ngõ hẹp

Cười chưa từng biết kẻ lông mày

Người đau những nỗi đau không nói

chim nhạn,chim hồng mỏi cánh bay

Ta có ngờ đâu rồi mỗi đứa

Lời thơ đau đớn một phương này

Nấm mồ cỏ úa không còn dấu

Rút lại,nhìn vào vẫn trắng tay

Ta ném vỡ ly,ta muốn hỏi

Làm sao nếm đủ vị chua cay

Người trong đáy huyệt xương tàn lạnh

Có nhớ gì nhau,có nhớ ai

Lưu lạc mgửa nhìn trăng,chợt thấy

Hình như Tạ Ký ở đâu đây

 Hà Thương Nhân

 

VỀ THĂM XỨ HUẾ

Đò dọc sông Hương in vào đôi mắt

Thuyền rồng lướt trên vầng thũy mạc

Nước như gương uốn mình quanh Thiên Mụ

Máy hình xuyên tiêu cự

Nàng, người con gái mỹ mìều

Mong một tấm hình rất điệu

Nghiêng người làm dáng

Miệng cười như đóa hoa hàm tiếu

Trời sông Hương gói trọn đôi mắt long lanh

Huế, những kỷ niệm nên thơ của xứ Thần Kinh vang bóng

Những mảnh đời cuốn theo nhiều đợt sóng

Nổi trôi, long đong theo vận nước

Ai có thể làm sao quên đưọc

Những con người của Kim Long, Vĩ Dạ ?

Ai qua cầu Trường Tiền,  qua Nam Giao, qua Đập Đá

Mà hhông thấy mình đã từng rất quen thân ?

Cùng với ai ghé Đại-Nội một lần

Tôi đã đi và nhớ Huế năm nào

Nghe giọng ca trên bến Ngự ngọt ngào

Như còn chảy trong máu, trong tim

Lòng tôi xuyến xao hơn một lần chết lịm

Khát khao một hình bóng ngây thơ

Của tuổi niên thiếu dại khờ

Khi em nghiêng nghiêng vành nón bài thơ

Đi ngang Quốc Học

Của một ngày nào hay mới hôm qua?

Em đứng bên gốc phượng già

Nhìn chiếc cầu sáu vài, mười hai nhịp

Tôi làm sao bước theo cho kịp

Hai mươi lăm năm như giấc mộng Kinh Kha

Tôi về đây không phải như người khách lạ

Nhưng tôi vẫn ngẩn ngơ

Trước vẽ đẹp năm xưa còn đó

Dù cuộc đời nổi trôi, vô tình như cơn gió

Đổi chủ, thay người

Huế vẫn đang mỉm một nụ cười

Đón những đứa con đi xa trở về

Mang lại một chút gì cho xứ Hué mộng mơ.

Thương Việt Nhân 3/2001

         


 

Copyright (c) DaiChung News Media 2002